GIA ĐÌNH DZỊT XIM

waiting for Dzit Xim will coming back soon!

More About Us...

We are going to have a happy family in the future with lots of children's laughes, kisses, safest....anythings for them and for our little family. Those happy days are on their way to us from now on, we are counting on everyday.

5 little Ducks...

5 little ducks went out 1 day over the hills & far away mother duck says wack wack wack wack but only 4 little ducks came back...

Đừng Dùng Ngòi Bút Làm Nên Tội Ác!

Quá đau buồn cho những gì mà báo chí truyền hình bữa giờ đưa tin, sẽ có biết bao nhiêu người (ngoài Công Giáo) hiểu sai đi lời nói của Đức Cha? Vn chúng ta Internet vẫn chưa fải là phương tiện thông tin phổ biến, rồi biết bao nhiêu người dân nghèo ít học bị che mắt bởi những "một nửa sự thật"?
Trích cho mọi người bài viết "Đừng dùng NGòi bút làm nên tội ác", mong tất cả mọi người hãy có cái nhìn sáng suốt, minh mẫn (dù là Phật giáo, ngoại giáo, vô thần...nhưng ai cũng có trái tim và khối óc để yêu thương và suy nghĩ).


Đừng dùng ngòi bút làm nên tội ác!

VietCatholic News (Thứ Hai 22/09/2008)

Đừng dùng ngòi bút làm nên tội ác!

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng”. (Phát biểu của Tổng Giám Mục Hà Nội trong cuộc họp với UBND Hà Nội).

Có một câu nói mà bất kỳ một người làm báo nào cũng phải nằm lòng: “Một nửa ổ bánh mì là bánh mì, còn một nửa sự thật không phải là sự thật”. Một câu nói dài của Tổng Giám Mục Hà Nội đã bị cắt xén một cách trắng trợn để phục vụ cho mục đích tuyên truyền cho nhà nước, phải chăng quý vị nhà báo đã quên mất đi cái Qui định về đạo đức người làm báo (http://www.vietnamjournalism.com/module.html?name=News&file=article&sid=709) của chính Hội Nhà báo đưa ra: “Hành nghề trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật”?

Vượt qua mọi khác biệt về tín ngưỡng, tôn giáo, đành rằng quý vị có thể không đồng ý với cách nói thẳng, nói thật của một vị lãnh đạo tôn giáo trong thời buổi mà người ta thích nghe những câu nói rập khuôn hơn. Nhưng với lương tâm người cầm bút, nếu không đồng tình với phát biểu đó, chẳng lẽ quý vị không thể đưa ra nguyên văn lời phát biểu để người dân phán xét. Hay là “cắt bớt” như thế mới là trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật đối với nền báo chí Việt Nam?

Hỏi tức là trả lời khi nhớ lại bài báo hôm nào ông Bùi Thanh viết khi đồng nghiệp của ông bị bắt qua vụ PMU18: “Ai ở trong hậu trường vụ án này mới hiểu hết sự kỳ lạ và phức tạp của nó. Ai đó đã đúng khi nói rằng công lý dường như bị nhạo báng qua vụ án này và nhà báo đã trở thành nạn nhân”. Hậu quả là ông bị tước thẻ nhà báo, bị cắt chức. Hơn ai hết chính qúy vị là những người hiểu rõ thái độ của mình trước hoàn cảnh của đồng nghiệp của quý vị?!?

Tôi biết quý vị nhà báo có những người tài cao, học rộng, hiểu biết nhiều, nhất là qúy vị trong Ban Quốc tế, tin tức nước ngoài, tiếp xúc với văn minh nhân loại. Nhưng quý vị cần hiểu rằng khi học thuộc lòng điều đầu tiên trong 9 điều Quy định đạo đức người làm báo: “Tuyệt đối trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam”, có khi nào quý vị tự hỏi rằng điều mình sắp tuyên truyền có nguy cơ góp phần tạo nên tội ác không? Quý vị có khi nào tự vấn xem giữa lợi ích dân tộc và lợi ích đảng phái bên nào nặng, bên nào nhẹ?

Trong hoàn cảnh “báo chí phải đi bên lề phải” như hiện nay, với việc giao ban hàng tuần với Ban Tư Tưởng Văn Hóa, tôi hiểu rằng báo chí cũng bị dòm ngó, bị bắt chẹt. Nhưng tôi vẫn tin một niềm tin hết sức con người rằng trong hàng ngũ qúy vị cầm bút vẫn còn có người có lương tâm thực sự của người làm báo.

Tôi không lý tưởng hóa niềm tin của mình khi kêu gọi qúy vị bênh vực cho người Công Giáo, nhưng điều tôi muốn kêu gọi ở đây là thà rằng không viết bài thì thôi chứ đừng viết bài theo kiểu “một nửa sự thật”. Bởi vì, cần phải xác định rõ rằng khi qúy vị đưa ra “sự thật được che đậy một nửa” có nghĩa là nó sẽ góp phần cho tội ác được thực thi.

Dân tộc thì trường tồn nhưng thể chế chính trị bất chính rồi cũng sẽ lụi tàn theo năm tháng. Đừng để lịch sử phải phán xét những người cầm bút khi mai này những trang sử có đoạn viết: “Khi người Công Giáo đấu tranh đòi công lý, sự thật, đội ngũ người làm báo x,y,z… đã góp phần làm nên tội ác”.

- Tặng báo Hà Nội Mới với những bài viết của bổn báo về thời sự hôm nay 22/09/2008 trong đó có hai sự việc trái nghịch nhau:

1. Dự án 10 năm chưa có lối ra: "Sau hơn 10 năm triển khai, dự án cải tạo 3 khối nhà chung cư cũ, xuống cấp I1, I2, I3 Thành Công (phường Láng Hạ), quận Đống Đa-Hà Nội vẫn chưa qua nổi khâu giải phóng mặt bằng”. (http://www.hanoimoi.com.vn/vn/14/181312/)

2. Công trình công viên tại 42 Nhà Chung sắp hoàn thành: Đến 23h ngày 21-9, các đơn vị thi công dự án công viên cây xanh, thư viện, phòng đọc tại khu đất 42 Nhà Chung đã hoàn thành hơn 80% khối lượng công việc…. Dự kiến, dự án sẽ cơ bản hoàn thành trong đầu tuần này. (http://www.hanoimoi.com.vn/vn/14/181290/)

- Tặng các chiến sĩ an ninh ngày đêm canh gác tại Thái Hà và Toà Khâm Sứ nhọc nhằn dầm mưa dãi nắng để cho “đồng đội, đồng chí” mình “hành động”:

Một CSGT quỵt nợ nhiều tỉ đồng: Một cảnh sát giao thông (CSGT) đi vay bạn bè, đồng nghiệp hàng tỉ đồng để “hùn tiền mua đất”. Đến hạn trả tiền, trả xe, vị CSGT này tuyên bố... quỵt nợ. Sự việc kéo dài nhiều tháng qua khiến không ít nạn nhân điêu đứng. (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=279583&ChannelID=3)

Xin miễn bình luận… chắc quý vị nhà báo tự hiểu “Tại Sao?” (Bùi Thanh, 13/5/2008)

Viết từ Sài Gòn, ngày 22/09/2008

Trung Thiên


++++++++++++++++++++++++++

Và xin trích nguyên văn toàn bộ lời phát biểu của Đức Cha Kiệt.

Nguyên văn phát biểu của TGM Ngô Quang Kiệt

Nghe Audio
080919_002 -



Tôi hết sức cám ơn ông Chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Hà nội cũng như là tất cả các ban ngành trong Thành Phố Hà nội đã dành cho chúng tôi một buổi tiếp xúc vừa trân trọng vừa cởi mở và chân tình.


Những lời ông Chủ tịch nói kết thúc thật là đẹp và tất cả chúng ta ai cũng mong muốn, thật ra có một sự hài hoà trong cái khối đoàn kết thống nhất.


Tuy nhiên muốn có cái hài hoà trong cái mối thống nhất thì đâu chỉ có cái tình mà phải có lý nữa, tục ngữ pháp có nói rằng :


những cái tính toán nó đúng mực nó mới là những người bạn tốt được. Muốn bạn tốt với nhau cũng phải tình lý phân minh chứ không phải chỉ có tình mà thôi. Chính vì thế tôi cũng xin có một vài lời cuối cùng trước những lời kết thúc của ông Chủ tịch.


Trước hết ông chủ tịch có nói rằng : Uỷ ban nhân dân TP đã tạo rất là nhiều điều kiện cho Giáo Hội Công Giáo trong những năm qua nhất là dịp Lễ Noel… chúng ta phải công nhận trong những năm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho: tức là cái này là ân huệ tôi ban cho anh đó.


Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân cho dân phải có trách nhiệm tạo cái điều đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin. Không có. Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ “xin cho”.


Cái thứ hai, ông chủ tịch có nói mọi cư xử phải vừa dựa trên pháp luật và cũng phải trên tình người, và công dân. Cái điều đó tôi rất đồng ý, rất là tâm đắc. Tuy nhiên trong cái thực chúng ta phải làm như thế. Đó về phương diện pháp luật chúng ta phải làm theo pháp luật, thì cái gì cũng phải có cơ sở pháp lý.


Ông chủ tịch có nói rằng: đất đai thì nó từ ngàn xưa không biết nguồn gốc từ đâu mà đến thời Giáo Hội Công Giáo thì lại được trao cấp cái đó thì chúng tôi công nhận cái đó. Thế nhưng ít ra khi cấp như thế người ta có một mảnh giấy công nhận là đây được cấp. Và đến thời chính quyền sau có thể thay đổi, nhưng phải có giấy tờ để chứng minh cái sự thay đổi (và không ai có thể thay đổi được là làm sao?). Thế thì trên mảnh đất 42 chúng tôi chưa được cái văn bản nào của nhà nước nói về cái sự thay đổi đó.


Không có đi vào cái diện cải tạo tư sản, không có đi vào cái diện cải tạo nông nghiệp, cũng không có cái văn bản nói lên sự tịch thu hay là trưng thu trao cho cơ quan nào… hoàn toàn không có.


Thực ra có thể nói việc quản lý của cơ quan nào đó là chưa có hợp pháp, trên cái căn bản là chúng ta phải có giấy tờ, chứ bây giờ kẻ cướp vào nhà chúng tôi rồi ngang nhiên ở đó rồi không có giấy tờ gì hết và họ mạnh chúng tôi không đuổi ra được thì đương nhiên họ chiếm hay sao?!


Phải có giấy tờ, cần có văn bản pháp lý. Thế thì về vấn đề pháp luật thì vấn đề đất 42 chúng tôi chưa hài lòng với câu trả lời của ông. Chúng ta phải sống theo pháp luật, thì phải có văn bản giấy tờ của chính quyền. Thời chính quyền này có thể thay đổi, chính quyền sau có thể thay đổi nhưng phải có giấy tờ văn bản rõ ràng. Chúng tôi thấy đất 42 chưa có cái văn bản đó.


Cái vấn đề thứ hai, ông chủ tịch có nói ra ngoài vấn đề pháp lý, chúng ta phải cư xử theo tình người, nguyện vọng của người dân thì chúng tôi thấy vẫn chưa được:


biết bao nguyện vọng chúng tôi nêu lên, ít nhất là qua 15 lá đơn của Toà Tổng Giám mục Hà nội và hội đồng Giám Mục bao nhiêu lần nữa, nguyện vọng chúng tôi về cái đất đó gắn bó với chúng tôi nó gần gũi với chúng tôi.


Nguyện vọng thật là chính đáng nhưng không bao giờ được giải quyết cả. Cho nên có thể nói đó cho chúng tôi thấy cái lý thuyết, nguyên tắc ông chủ tịch đưa ra rất hay nhưng chưa thực hiện được, nguyện vọng cũng như pháp lý.


Chúng tôi không tranh chấp với nhà nước.


Bằng chứng đó là, như ông chủ tịch có nói đó, trong tờ kê khai của linh mục Nguyên Tùng Cương, lúc đó là quản lý tòa Tổng Giám Mục, có 95 cơ sở. Chúng tôi có đòi cơ sở nào đâu, vì những cơ sở đó thực sự dùng vào những lợi ích chung.


Chẳng hạn như cái trường Hoàn Kiếm, chúng tôi không bao giờ nói tới. Bệnh viện Xanh Pôn chúng tôi không bao giờ dám nói tới. Bệnh viện Bài Lao không bao giờ chúng tôi dám nói tới, vì sử dụng vào lợi ích chung.


Nhưng khách san Láng Hạ chúng tôi sẽ nói tới, bởi vì sử dụng vào mục đích kinh doanh. Và cái Tòa Khâm Sứ đã thành cái nơi sàn nhảy, đã thành cái nơi kinh doanh buôn bán, đã có cái dấu hiệu buôn bán chia chác để làm cái trung tâm thương mại. Chúng tôi nói tới bởi vì nó rơi vào tay tư nhân thế nên chúng tôi nói, thế nên chúng tôi không tranh chấp với nhà nước.


Nhưng chúng tôi nói lên cái tiếng nói của công lý. Bằng chứng cái trường Hoàn Kiếm bên cạnh, chúng tôi có bao giờ dám đòi đâu. Bởi vì nó phục vụ lợi ích chung, các bệnh viện nó phục vụ lợi ích chung. Do đó, chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây dựng một khối đại đoàn kết dân tộc.


Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế.


Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.


Thế nhưng chúng ta không phải chỉ có tình cảm mong muốn là được mà phải có lý luận xây dựng thật là vững chắc trên nền tảng pháp lý.


Một lần nữa chúng tôi xin hết sức cám ơn ông chủ tịch và Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội dã dành cho chúng tôi một buổi tiếp đón thật là trân trọng và thân tình và hứa hẹn những trao đổi khác thì chúng tôi thấy hy vọng như thế chúng ta hiểu nhau hơn và mới có thể làm cho Thành Phố Hà Nội chúng ta nói riêng, tiến đến kỷ niệm ngàn năm Thăng Long được vui vẻ, xứng đáng là một thành phố hòa bình và trong hòa bình thì có công lý và làm cho đất nước chúng ta càng ngày càng phát triển. Tôi xin cám ơn.


Nguồn: chuacuuthe.com




Câu nói bị cắt ngắn của TGM N.Q.Kiệt trên VTV







Văn bản cảnh cáo TGM Ngô Quang Kiệt




nguồn:
VangAnh
memaria.org